Con thèm được sà vào lòng mẹ, mẹ ơi!

Mẹ ơi! Con thích được sà vào lòng mẹ. Con nhớ cái ôm của mẹ, con nhớ cái nhìn ấm áp của mẹ. Con nhớ ngày xưa, khi trời mưa sướt mướt, ướt sũng cả mái hiên và dột xuống ướt đẫm cả góc giường nhà mình. Mẹ lặng nhìn mưa rơi, ôm con vào lòng, sưởi ấm cho. Con nằm trong lòng mẹ chẳng hề âu lo, cảm nhận cả một bầu trời thân thương, ấm áp và an lành.

Con nhớ những ngày con rời xa ngôi nhà thân thương, lên Sài Gòn đi học, mỗi lần con trở về, gương mặt mẹ sáng bừng hạnh phúc. Mẹ ôm con vào lòng, nhìn kỹ con xem cân nặng thế nào, da dẻ ra sao, thần sắc thế nào. Rồi mẹ sắng sở làm cơm để con tẩm bổ. Mẹ ngắm nhìn con ăn, nghe con nói chuyện rồi kể chuyện cho con nghe. Mẹ thường ngồi kế bên, hỏi chuyện học hành, rồi chải lại mái đầu, cột tóc cho con giống như thời con vẫn còn thơ bé. Với con, không gì sung sướng và ấm áp hơn khi được về bên mẹ.

Con thèm được sà vào lòng mẹ, mẹ ơi!

Rồi con trưởng thành, lập gia đình, mẹ trở thành bà ngoại. Mỗi lần trở về, đón mẹ con con vẫn là nụ cười hạnh phúc và chứa chan yêu thương của mẹ. Mẹ ôm cháu, ân cần vỗ về. Rồi mẹ nhìn thần sắc con, biết con đang vui hay buồn, hạnh phúc hay khổ đau, phấn chấn hay mệt mỏi.

Mẹ luôn lắng nghe con, vui niềm vui của con, buồn nỗi buồn của con, hết lòng động viên, an ủi mỗi khi con hoang mang, bế tắc. Mẹ chẳng bận tâm khi ai đó chê con vì mái tóc mới không đẹp, bộ đồ mặc không hợp. Miễn là con thích, con thấy thoải mái là mẹ đều ủng hộ. Về với mẹ, không chỉ là cháu mà ngay cả chính con cũng thấy mình trở thành công chúa, được nâng niu, chiều chuộng, được sống những ngày an vui, hồn nhiên trong vòng tay dịu dàng, ấm áp của mẹ.

Những khi con yếu lòng nhất, người đầu tiên con nghĩ đến là mẹ. Con muốn được trở về và sà vào lòng mẹ. Dù ở ngoài kia, con rắn rỏi, bươn chải trên thương trường, là cấp trên của hàng trăm người, nhưng khi trở về, con vẫn vẹn nguyên là một đứa trẻ trong lòng mẹ. Chỉ duy nhất bên mẹ cho con cảm giác thoải mái, nhẹ nhàng và an yên nhất. Con muốn sà vào lòng mẹ để tận hưởng một thứ tình yêu vô điều kiện và thuần khiết nhất, để cảm nhận một thứ tình cảm thiêng liêng, vĩ đại và bao dung nhất trên cuộc đời này.

Con thèm được sà vào lòng mẹ, mẹ ơi!

Con thấy mình thật hạnh phúc, thật may mắn khi đời con còn có mẹ, được mẹ quan tâm, hỏi han mỗi ngày, có thể sà vào lòng mẹ những khi mệt mỏi, yếu đuối hoặc muốn tìm một nơi chốn bình an. Từng bước con đi, mỗi bước trưởng thành hay cả những lần con gục ngã, đều có bóng dáng thiết tha, ân cần của mẹ.

Ngay cả khi sống xa mẹ, con vẫn được mẹ lo lắng, chăm sóc đến từng bữa ăn. Mẹ thường chăm chút khu vườn của mình, rồi cắt từng đọt rau non, hái từng quả bí, dành dụm từng ràng bánh tráng gửi lên cho con. Dù trên Sài Gòn này không thiếu thứ gì, nhưng con vẫn trân trọng, vẫn yêu và hạnh phúc vô cùng những món quà quê của mẹ. Yêu mẹ biết dường nào!

Mỗi lần từ Sài Gòn về, điều đầu tiên là con sà vào lòng mẹ, nhìn vào ánh mắt hiền từ của mẹ, cảm nhận vòng tay dịu dàng và rất đỗi thân thương. Khoảnh khắc giản dị đó cũng khiến trái tim con tan chảy và cảm thấy mình là cô gái hạnh phúc nhất trên cuộc đời này. Hơn bao giờ hết, con thấm thía từng từ, từng chữ trong câu thơ rằng: “Con dù lớn vẫn là con của mẹ – Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con”.

Yêu mẹ!!! Nhớ mẹ!!!

Leave a comment